Ngày tháng quay về – 7

_Anh không sợ vợ anh lên sẽ thấy em sao? – Vy lo lắng hỏi anh.
_Thế em không sợ bạn trai em về sẽ thấy anh sao?

Vy im lặng. Thở dài. Rồi được Phong ôm vào lòng.

_Chúng ta yêu nhau mà. Thôi em đừng suy nghĩ nhiều. Tương lai làm sao đoán trước được.
_Anh có nghĩ bây giờ anh cần một người vợ hơn là em không?
_Em suy nghĩ ngốc nghếch gì vậy? Em sẽ là một người vợ tốt của anh. Anh sẽ đợi em. Bao lâu anh cũng đợi được.

Vy thoáng nhận thấy chuyện tình này mù quáng thật, nhưng tại sao Vy không thể dứt ra được? Cũng bởi vì thế nên chỉ khi bên anh, Vy mới cảm thấy yên tâm, còn khi xa anh, Vy lại thấy bất an và sợ hãi. Chưa bao giờ Vy sợ cảm giác mất như thế, có lẽ vì từ bé đến lớn Vy chưa cảm thấy mình bất hạnh bao giờ, nên Vy sợ, sợ mình sẽ bất hạnh.Day 17

Ngoài quán café, rạp chiếu phim và những khu vui chơi…thì nhà Phong cũng là một địa điểm hẹn của hai người. Vy được anh đưa hẳn một chìa khóa dự phòng, cô có thể đến lúc nào tùy thích, quậy phá căn hộ cũng được. Nói thế thôi chứ cô đang rất hạnh phúc, nỡ lòng nào mà quậy phá căn hộ tình yêu của hai người.

Nhớ lúc trước quen Huy, cả hai còn phụ thuộc vào gia đình, Vy cũng còn hiền lành ngoan ngoãn nên cũng ít ra khỏi nhà, ít đi chơi với Huy. Nhưng sau một cuộc tình thì con người ít nhiều cũng biết lớn lên, ít nhiều cũng biết cách nói dối. Sự thật nó đau lòng thế đấy, nhưng cuộc sống thì làm sao có thể thật thà để vừa lòng hết mọi người được. Dạo gần đây khi Vy yêu anh, Vy hay qua nhà Phong chơi, lúc anh đi làm thì căn nhà khá yên tĩnh, hoàn toàn thích hợp để Vy có thể sáng tác. Nhưng dường như Vy qua đây không để sáng tác. Vy qua đây để dọn dẹp căn hộ nhỏ, tự dưng Vy thích cảm giác chăm sóc gia đình, thích cảm giác làm vợ người ta, cứ như bản năng phụ nữ trong người réo gọi trong cô vậy. Nhưng thật ra, Vy chẳng làm gì nhiều ngoài những chuyện linh tinh như quét bụi, lau nhà…Căn hộ của anh gọn gàng sạch sẽ đến mức kinh ngạc, quần áo, giày dép lúc nào cũng phẳng phiu. Đồ đạc trong nhà không nhiều nhưng tuyệt đối ngăn nắp. Vy đem chuyện này hỏi anh thì anh nói:

_Mẹ anh là một người vô cùng kỹ tính và sạch sẽ. Mẹ hay lau dọn nhà cửa và sắp xếp mọi thứ ngay ngắn. Anh sống với mẹ quen rồi, giờ thấy bừa bộn là không chịu được.
_Không những làm vợ anh khó, mà làm dâu của mẹ anh cũng khó nữa. Chết em rồi.!
_Hihi. Em yên tâm đi, hai chúng ta sẽ ở đây. Hai vợ chồng mình sẽ cùng làm. Anh không khó tính với em lắm đâu, trừ khi em quá lười thôi.
_Em là con heo lười đó anh biết không? – Vy lè lưỡi trêu anh. – À mà, anh không định trở về quê sao? Anh không định xin lỗi bố sao?
_Ừ. Một ngày nào đó, khi em sẵn sàng, anh sẽ dẫn em về ra mắt với bố.
_Rồi…sao nữa?

Anh nhíu mắt nhìn Vy.

_Sao là sao, rồi thì em làm vợ anh, sống cuộc sống thôn quê đạm bạc, ngày ba bữa cơm, sáng ra đồng, chiều về chăm lo con nhỏ…Day 21

Vy nhìn Phong chằm chằm, anh đang đùa sao. Làm vợ thành thị còn không biết phải làm thế nào. Giờ anh xúi cô xuống thôn quê, trở thành một phụ nữ chân lấm tay bùn, sáng tối chỉ biết đến chồng con. Vy thật không dám tưởng tượng lúc đó cô sẽ ra sao. Phong cười khanh khách trêu cô:

_Trời ơi! Anh đùa thôi mà em sợ thật hả? Anh đã nói là mình sống ở đây mà. Không lẽ bỏ công ăn việc làm về dưới giống mẹ anh à? Nói cho em biết anh đã làm một cuộc cách mạng lớn rồi. Giờ ở dưới ai cũng lên đây làm việc hết. Anh có thằng em còn đi du học nữa. Kinh không?
_Sao anh không đi luôn đi. – Vy giận dỗi.
_Thôi anh già rồi đi đâu nữa, qua bển làm nail à? Với lại anh đi thì làm sao anh gặp em để yêu em đây?
_Anh nịnh quá nha. – Vy bật cười.

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s