Nhớ để không quên

Mình vẫn nhớ một sáng nọ, mình đi học vẽ luyện thi đại học, mình đã rất lo lắng vì sáng mai có bài kiểm tra môn Lý. Năm lớp 12 kinh khủng đó là lần đầu tiên mình bị điểm dưới trung bình môn Lý. Mình rất hãi, và không biết phải làm sao để thoát khỏi tình trạng đó. Mình vừa vẽ, vừa thở dài, không tập trung nổi.

Những ngày đó, mình đi học luyện thi ở nhà một chị đang là sinh viên Kiến Trúc. Chị dạy chủ yếu về cảm màu, không có nguyên tắc, chỉ là cảm màu mà thôi. Chị có anh người yêu học Quy hoạch, sắp tốt nghiệp, học giỏi, đẹp trai, lịch sự, còn chơi piano cực giỏi và hát bè cực hay nữa (ôi!!!).

Anh thấy mặt mình chù ụ, anh mới hỏi thăm.

_Em bị cái gì vậy?

_Mai em có tiết kiểm tra Lý, hay em về ôn bài?

_Em ôn bài môn đó nhiều làm gì?

_Hả?

_Đâu nhất thiết em dành cả ngày Chủ nhật chỉ để học môn Lý?

_Nhưng em học dở lắm.

_Em học giỏi môn Lý làm gì?

_Bạn bè em ai cũng giỏi, chỉ có em là vậy thôi.

_Thế hỏi bọn nó xem có vẽ được như em không?

Mình không cãi lại. Trong lớp có những đứa vừa vẽ giỏi vừa học Lý giỏi (thiệt thần kì). Nhưng mình hiểu anh đang nói về điều gì. Và với đầu óc của một con nhỏ 18 tuổi ít va chạm, chỉ toàn đọc sách thì câu nói đó được ghi sâu trong lòng tận năm năm chưa quên.

Trong một cuốn sách gần đây mình đọc, có một chi tiết nhỏ mình chú ý. Một anh chàng kĩ sư làm việc cho vị thám tử già, rất giỏi dùng các thiết bị tìm dấu vân tay, thiết bị thử mẫu máu… anh giống như cánh tay phải của vị thám tử. Chỉ có chuyện, anh bị người ta đùa là nên đi học Excel, thế là anh nghĩ mình cũng nên đi học thật. Vị thám tử già đã nói với anh rằng, có những người rất thích làm khó người khác bằng những gì họ cho là họ giỏi, tuy nhiên anh phải biết điều gì cần thiết trong công việc của mình.10356276_1387238261570570_7690609738861584407_n

Thế giới này luôn bị điều khiển bởi một nhóm người xem nhóm còn lại là lũ ngu, dễ bị dẫn dắt. Và chính chúng ta cũng bị cuốn theo họ. Chúng ta bị áp đặt phải-đươc-sinh-ra, phải-được-giáo-dục như vậy, học những môn mà họ cho là “cần thiết cho xã hội”, sống theo cách họ cho là đúng.

Không mình không nói chúng ta sẽ không biết chúng ta là ai, nghe thật là huyền bí và “truyền cảm hứng” không cần thiết. Chúng ta có là ai hoặc không là ai thì đã sao? Loài người có thể sinh ra và chết đi trong hai mấy thế kỷ mà không cần bất cứ thứ gì ghi lại và biết đến. Thế giới không nhất thiết phải có sử sách, đèn điện, nhà chọc trời StarBuck, hay MacDonald. Who’s care if no one is who?

We aren’t the chosen one. Wake up out the nightmare!

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s