“Khu vườn mùa hạ”

Tôi luôn ước mình sẽ viết được một cuốn sách như thế. Không chứ đựng điều lớn lao, chỉ ghi chép những điều nhỏ, không ba hoa về những thứ không thực, chỉ kể những câu chuyện xung quanh mình. Câu chữ tuôn chảy như dòng suối, từ đỉnh thác cao, đổ ào, men dần qua suối, len lỏi qua đá sông, rồi tràn trề ra phía biển.

Thật ra tôi không nhớ gì cả về cuốn sách đó, tôi không có khả năng nhớ nhiều về một cuốn sách, hay một bộ phim, hay một con người. Tôi chỉ nhớ, trong khoảng thời gian đọc một cuốn sách như vậy, tôi cảm thấy hạnh phúc. Mà có khi, sau hai năm tôi đọc lại quyển sách đó, tôi sẽ chẳng cảm thấy gì cả. Cuộc đời của chúng ta đôi khi cũng chỉ nhớ được một vài cảm giác trong một khoảng thời gian nào đấy, mà cái thứ cảm giác ấy cũng chả quay lại được dù vật cũ vẫn hiện diện. Thế nên mọi người cứ bảo chúng ta hãy cứ yêu hết lòng, làm mọi việc mình muốn đi, vì chúng ta chỉ sống trong thời khắc ấy, cảm giác ấy một lần mà thôi.

Tôi thích cây, cỏ, tôi thích mùi thơm của giấy, mực, màu vẽ… Nhưng tôi không có thời gian cho tất cả những thứ đó. Tôi hay quên tưới nước cho cây, tôi sợ nhặt sâu trên lá, tôi chưa từng tỉa cành lá cho cây. Tôi chỉ thích nhìn ngắm sự đẹp đẽ của một khu vườn. Cũng như chúng ta hay trông đợi điều gì đó thật đẹp, nhưng quên bẵng thứ gì cũng cần phải chăm sóc. Và lạc quan hy vọng…

Như đã nói tôi chả nhớ gì về quyển sách này, nhưng tôi thấy hạnh phúc. Nên tôi nghĩ mình sẽ đi mua một quyển sách khác đồng tác giả để đọc.

“Mùa thu của cây dương”

Lại cây…

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s