Ngày tháng quay về – 1

Trời đổ cơn mưa xối xả như muốn hất tung cái nóng của mùa hè, cành lá bên đường đổ rạp theo lượng nước liên tục trút xuống, nước chảy mạnh trên lòng đường cuốn đi vô số những thứ bé nhỏ. Mọi người hối hả trú mưa, vẫn có những chiếc xe ngoan cố chạy trên đường, cứ như đang đương đầu vượt qua thử thách…

Điện thoại của Vy rung lên liên tục. Cô bắt lên, vừa lau chỗ nước bắn vào điện thoại, vừa thầm cằn nhằn kẻ đã gọi cho mình.3

_Em hả? Em đang làm gì thế?
_Em đang ở Highland coffe góc đường Phạm Ngũ Lão.
_Vậy à? Em đang ngồi uống một mình sao? Anh đang ở gần đó, anh ghé qua nhé.
_Ớ…em có uống đâu, em đang trú mưa, ở đây mưa lớn lắm.

Đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi phá lên cười sặc sụa.

_Anh cười cái gì hả?
_À không! Để anh chạy ra trú mưa chung với em.

Trời vẫn mưa như trút nước. Một mình đứa giữa khoảng không gian rộng lớn…Vy thấy thật cô đơn. Dường như mọi vật xung quanh đang ngưng đọng, chừa chỗ cho gió và nước. Vy lẻ loi nhận ra cô chỉ có một mình trơ trọi giữa cuộc sống, giữa hôm nay…giữa ngày mai…

…………

Có những mối tình thoáng qua…có những mối tình đọng lại nhiều ký ức khiến ta đau đớn…

Vy vẫn nhớ ngày cô tiễn bạn trai đi du học. Hôm đó trời cũng mưa như thế này. Sân bay lúc nhúc người đứng, kẻ đi, người về, tiếng gọi í ới, tiếng cười, tiếng khóc, hòa cùng tiếng mưa…

Phải chăng trời hôm đó cũng lạnh. Cái lạnh của thiên nhiên hay cái lạnh của lòng người? Vy ngồi rúc vào lòng Huy, tránh những giọt nước mưa đang tạt vào, và tránh những giọt nước mắt sắp rơi xuống. Vy hưởng một chút ấm áp cuối cùng…không biết sau bao nhiêu lâu cô mới có được cảm giác này lần nữa…Một năm, hai năm, năm năm, mười năm, Vy không chắc. Lần này Huy đi không phải du học bình thường mà là định cư. Huy không dám hứa hẹn, Vy cũng không muốn nghe lời hứa hẹn. Nhưng trong lòng mỗi người đều thầm nghĩ: “Ta sẽ đợi nhau…”

Liệu tình yêu hai năm có thể níu giữ được gì của quá khứ không? Tiễn Huy vào trong, cái siết tay cuối cùng làm Vy bật khóc, nhưng cô không dám để Huy thấy, hình ảnh cuối cùng của Vy trong Huy phải là một cô bé luôn tươi cười và dũng cảm đối mặt với cuộc sống.

Cuộc sống này là gì khi thiếu vắng người mình yêu thương? Bỗng dưng Vy thấy sợ hãi…

Ngày mai sẽ như thế nào đây?2

…………….

Trên cộng đồng Internet, duyên phận trở thành vô nghĩa. Nhưng có duyên thì mới add được nick nhau, có phận thì mới chat tiếp tục được.

Một năm trôi qua, Vy vẫn cứ chờ Huy trong vô vọng. Kể từ khi anh đến đất nước xa lạ ấy, Vy chỉ nhận được đúng một tin offline báo bình an của anh. Đôi lúc Vy viết email gửi anh nhưng lại biệt vô âm tính. Theo lời người bạn của Vy thì anh đang gặp rắc rối chuyện nhà cửa, tiền bạc, học hành…v..v…Vy không trách anh. Dù sao hai người giờ cũng không còn là một nửa quan trọng của nhau nữa. Mỗi người đều có một mục tiêu riêng, một lý tưởng riêng để hướng tới. Thế thì tội gì phải mang theo một chữ “đợi” bên người…

Thế rồi, Vy gặp Phong, trong một lần anh add nhầm nick. Nhưng thật sự có nhầm hay không thì chỉ có trời mới biết. Duyên số là do trời định.

Vy hai mươi mốt tuổi, đang học đại học năm ba khoa báo chí, với một tâm hồn nhạy cảm và trẻ con, trông cô lúc nào cũng dễ thương, mặc dù cô rất dễ mũi lòng trước những chuyện không đâu. Còn Phong là một người đàn ông hai mươi bảy tuổi, đang làm phó giám đốc của một công ty bất động sản có tiếng ở thành phố, chững chạc và trưởng thành hơn cả lứa tuổi của mình.

Cứ ngỡ cuộc sống của hai người chẳng thế nào đụng nhau được. Nhưng hai con đường song song thì cũng sẽ giao nhau ở vô cực, huống chi ở cộng đồng mạng, các con đường đều đan chéo nhau thành một vòng tròn khép kín.

Từ chuyện add nhầm nick ấy khiến hai con người gần nhau hơn. Họ bỗng chốc có thể chia sẻ với nhau được nhiều thứ, dù bằng cách này hay cách khác. Đôi khi chúng ta lại dễ mở lòng với những người xa lạ, giống như chúng ta tình cờ tìm được một tâm hồn đồng điệu với ta và ta lại không lo sợ họ sẽ đem chuyện của mình đi rao bán lung tung. Những lần nói chuyện cứ ngày một nhiều thêm, Niềm tin tưởng cho nhau cứ ngày một nhiều thêm. Khi cả hai người cảm thấy cần nhau hơn nữa, hơn những lần chat trên mạng, và đôi lúc họ cảm thấy nhớ nhau, một nỗi nhớ rất lạ. Thế là họ trao đổi số điện thoại. Giống như cho đi thêm một bí mật của nhau, để có thể gần nhau hơn…

Có những quyết định trong nhất thời ảnh hưởng đến tất cả những niềm hạnh phúc sau này của chúng ta…

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s