Tôi nghĩ gì khi tôi quét nhà?

Tại sao quét không bao giờ hết bụi? Why?

Tôi hay nghe những giai thoại về việc quét nhà. Kiểu như: “Anh quét nhà rất sạch. Lúc nào mẹ anh cũng đưa anh quét nhà, lau nhà cả, vì không ai quét sạch bằng anh.”

Có lần tôi ra Phú Quốc, một câu bé nhìn tôi quét nhà xong bảo với tôi. Chị quét không sạch gì hết. Cái tôi cũng: “Chị quét một đống bụi thế mà em bảo không sạch.” Thế là nó cầm chổi quét lại một lượt khắp nhà, còn giũ giẻ giậm chân, đập đập bay bụi tứ tung rồi quét lại lần nữa. Cuối cùng thì nó gom được một đống bụi gần bằng đống tôi quét lúc nãy.

WTF? Why?

Dạo này vì một lý do bất khả dỉ nên tôi rất hay quét nhà, lau nhà, dọn nhà..v..v. Chứ tôi là một con lười, dù lười nhưng vẫn ghét ở dơ nên phải lăn đi làm. Và cái việc mỗi ngày quét nhà đối với tôi nó gần giống như cái việc tôi đối mặt với thế giới hằng ngày.

Tôi có thể coi bụi bẩn là một cái gì đó tượng trưng tượng hình kiểu như những “kiến thức bé nhỏ”, “một nỗi buồn ám ảnh”, “những hạnh phúc trong tầm tay”. Những thứ đó, chưa bao giờ là mất đi, chưa bao giờ có thể gọi là HẾT, hay GAME OVER, hay đại loại vậy. Ngày nào cũng có mí thứ be bé nó chui bằng cách này hay cách khác, bằng khe hở này hay khe hở khác mà vào nhà của mình.

Tất nhiên mấy thứ đó cũng không vô dụng như bụi, có có tác động đến hệ thần kinh của mình, không ít thì nhiều.

Tuy vậy, cũng giống như bụi, hoặc cát, nó có khả năng san lấp, chôn vùi, chứ không có khả năng chọn lọc. Nó chỉ ào ạt tới, rồi ở đó.

Thử nghĩ đến một ngày mà mình ngập trong kiến thức mà không biết phân loại phân tích nó thì mớ kiến thức đó cũng như vứt đi (tôi đang nói môi trường internet đó). Hay việc bị chìm trong một mớ buồn bã hỗn độn, hoặc một mớ ảo tưởng hạnh phúc. Đảm bảo, lúc đó bạn sẽ giống như cái nhà, im lặng, rồi bị quên lãng, hoặc sẽ có vài bạn ma (men, hay đá hay cỏ?!) vô chơi với mình.

Thiệt ra việc mỗi ngày dọn dẹp nhà cửa nó không cực lắm đâu, tuy là tôi vẫn hay nghĩ: “Tại sao mình phải làm chuyện này?”

Để rồi tôi được đặt mông xuống một cái ghế sạch sẽ, đặt chân xuống một cái sàn sạch sẽ, không khí mát rượi từ hơi nước bốc lên, ánh sáng tràn qua cửa sổ không chút vẩn đục thì… tôi nghĩ…

Ồ, sống hết ngày hôm nay chắc cũng vui đấy!

PS: Thiệt sự quét nhà cũng không vui, và tôi cũng cần 10000 giờ để giỏi việc này.

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s