5 ngày đến Lý Sơn [Ngày 5]

|Tốt hơn mong đợi.|

Tôi đã lên tàu trở về Sài Gòn. Tàu vừa chuyển bánh, ánh sáng đã sụp tắt phía sau. Trên toa của tôi chỉ vỏn vẹn có tôi; một chú cỡ bốn mấy tuổi; một gia đình nhỏ gồm cha, mẹ và hai đứa con. Chú thì rất im lặng. Gia đình nhỏ thì rất ồn ào.

Trên tàu khá lạnh. Tôi vẫn còn nhiễm lạnh của chuyến đi nên cả đêm ho liên tục. Tôi cũng thấy ngại. Cho dù trên tàu còn khá nhiều chỗ, nhưng chúng tôi vẫn ngồi quây quần gần nhau, chỉ là không nói chuyện.

Tôi không nghe nhạc. Tôi lôi cuốn sổ hành trình để ghi lại một vài suy nghĩ lúc đó. Hai đứa trẻ kế bên cứ loi nhoi hết ngồi ghế lại chạy tới lui, một lúc lại tính chọc ghẹo tôi, nhưng mẹ của chúng lại bảo: “Để cho cô yên.”. Trẻ con chơi với nhau một lúc, lại dỗi hờn. Đứa lớn bí xị mặt, mếu máo khóc vì bị em giành đồ chơi. Bố phải dỗ hết lời mới thôi nhõng nhẽo.

Ngoài cửa sổ tối đen, không thấy gì.

Chiếc xe đẩy hàng đi ngang qua chúng tôi, bán nước và quà bánh. Một xe bán cơm nữa lại đi ngang. Chú bán cơm nhẹ nhàng hỏi từng người ăn gì, chú giới thiệu có cơm chả cá, trứng, cá, thịt rim, đùi gà chiên… Chú ngồi đối diện tôi muốn ăn đùi gà chiên, chú bán cơm vẫn cứ nhẹ nhàng giải thích: “Đùi gà chiên là bốn mươi lăm ngàn anh à, mà nó không ngon đâu.”

Tôi ăn cơm chả cá, vừa xem phim đang chiếu trên TV. Bộ phim về một cô gái mơ ước khi lớn lên được làm diễn viên, nhưng bị chọc ghẹo, chê cười. Ăn xong, tôi nhâm nhi cafe sữa trên tàu. Mọi thứ đều không ngon lắm, nhưng phù hợp, vừa đủ để hài lòng.

Tôi thấy kì lạ khi nghĩ về năm ngày trước. Hôm đó là hai mươi lăm Tết, tôi choáng váng vì say nắng cả ngày, tôi uống thuốc rồi cố gắng ngủ. Quần áo và các vật dụng cần thiết tôi đã để bên ngoài, khi về chỉ cần xếp vào balô là xong. Tôi không nói với gia đình là mình đi bằng xe máy. Do vậy tôi rất hồi hộp nếu tự dưng bí mật bị tiết lộ.

Tám giờ tối tôi đặt chân về tới nhà. Tắm rửa, sắp xếp đồ. Làm một giấc đến ba giờ sáng. Anh đến trước cửa nhà, đưa tôi rời khỏi nơi đấy.

Tôi giật mình. Bấy giờ cũng là ba giờ sáng, tàu đến ga Diêu Trì. Ngoài trời tối đen, hiu hắt. Tàu cũng tắt đèn tối thui. Tôi nghĩ mãi, đến ngủ quên mất. Tôi nhớ ba nói với tôi: “Đừng có đi mà.” Tôi nhớ mẹ nói với tôi: “Tết ở nhà chứ đi đâu hả con?”. Tôi nhớ bọn bạn ghen tỵ với tôi về chuyến đi này. Tôi nhớ người con trai tôi yêu thương đã quên sinh nhật của tôi đã trôi qua hơn ngày rưỡi. Tôi nhìn cảnh vật trôi qua như nhìn quá khứ vụt bay về phía sau, còn tôi, vẫn cứ như đang tiến lên phía trước.

Có ánh lóa đèn sáng trưng cả một khu. Là vườn thanh long trong mùa ra trái. Vì thanh long là cây dài ngày, nên người nông dân thường dùng đèn thắp vào ban đêm, cắt ngắn đêm để thanh long mau ra trái. Buổi sáng khi chạy ngang qua, anh bảo khi đến đêm vườn lên đèn sẽ trông như một thành phố. Tôi nhìn ra cửa sổ, rùng mình khi mình chỉ tưởng tượng ra quan cảnh nghĩa trang với đám ma trơi.

Tôi bỗng dưng nghĩ đến việc chúng ta còn mãi đớn đau, không vô vi được là bởi chúng ta còn quá nhiều hy vọng. Trong khi việc chúng ta sinh ra là để đến một lúc nào đó sẽ chết đi rồi.

Tôi lại ngủ thiếp đi. Cho đến khi nghe tiếng phát thanh từ loa tàu: “Thành phố Hồ Chí Minh là một thành phố năng động…”11096752_10205348534529589_1844069580_n

Tôi choàng dậy, ánh sáng tràn vào mi mắt. Tôi có thể im lặng hơn hai mươi tiếng đồng hồ. Tôi không cần trò chuyện. Tôi thấy mình như cô gái lưu lạc trong truyện Gió Lẻ của Nguyễn Ngọc Tư, đôi lúc quên tiếng người. Tiếng nói của cô phát thanh thật đẹp.11139689_10205348534289583_1920360366_n

Bình minh ở Sài Gòn cũng thật đẹp, khi anh vào Sài Gòn cùng tôi, tôi sẽ rủ anh đi ngắm bình minh thêm nhiều lần nữa.

Sài Gòn tháng tư.

Hết.

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s