5 ngày đến Lý Sơn [Ngày 2]

|Thức dậy tắt báo thứ đi, rồi bạn sẽ mơ giấc mơ đẹp hơn.|

Chúng tôi rời Nha Trang khi trời vừa rạng sáng. Mặt trời ở phía sau chúng tôi. Ánh nắng mặt trời dịu dàng lấp lóa dưới mặt biển.

2

Chạy ra con đường quốc lộ được 20 phút, tôi rơi vào trạng thái lơ mơ. Tánh cũng kì, hễ buồn ngủ là chỉ có ngủ chứ không có gắng gượng được. Chỉ tội cho người chở, vừa chạy, vừa lo tôi té. Mà cũng kì, hễ chạy nơi nào có cảnh đẹp thì tôi tỉnh queo, còn chạy đường quốc lộ 1A thì cỡ nào tôi cũng ngủ. Quốc lộ 1A cứ cách một đoạn thì sửa chửa một đoạn, xe cộ chen nhau trong một dải đường hẹp, khói tung bụi mịt mùng, làn đường gập ghềnh nhấp nhô đá xanh, chạy tới đâu, bánh xe đảo đến đó.

1

Cơn buồn ngủ nó dai dẳng đến tận khi chúng tôi chạy đến đầu đèo Cả và dừng lại nghỉ ngơi ở đấy khoảng 20 phút.

4

Đèo Cả là một trong những đèo lớn và hiểm trở tại miền Trung, giáp ranh tỉnh Khánh Hòa và tỉnh Phú Yên. Đi qua đèo Cả một chút là bước vào địa phận tỉnh Phú Yên. Khi đi phượt như thế này, tôi mới nhận ra rằng, cái bảng thông báo đến địa phận của một tỉnh nào đấy, trông có vẻ “đến” nhưng thật ra chưa “đến”. Lúc nào cũng cần phải chạy một đoạn thật dài nữa mới thật sự “đến” cái chỗ cần “đến”, thường là thành phố của một tỉnh nào đấy.

Quay lại với đèo Cả. Tôi nghe những người bạn đi trước của tôi bảo đèo Cả đẹp lắm, và chạy trên đèo Cả rất thích. Riêng phần tôi bị mất hứng ngay từ đoạn đầu khi nhìn thấy công trình ngổn ngang xây dựng, hình như là đường hầm xuyên núi gì đó. Được một lúc, được tận mắt nhìn thấy đồi núi trập trùng, đoạn đèo uốn cong ngoằn nghèo như nét vẽ tự phát của một họa sĩ, tôi chợt thấy hình như mình đã bậy hết sức.

Đèo Cả.
Đèo Cả.

So với hai cái đèo Bảo Lộc và Prenn chạy lên Đà Lạt thì đèo Cả dài hơn nhiều, và đã mắt hơn vì có biển. Có lẽ tôi có rất nhiều hội chứng Dejavu, vì tôi cứ liên tục thấy hình ảnh con đèo này trong quá khứ. Thiệt kì cục!

Chúng tôi dừng lại Tháp Nhạn ở Phú Yên ngồi nghỉ một lúc rồi phóng xe đến Quy Nhơn gặp vài người bạn. Chúng tôi đã bỏ qua khá nhiều nơi dừng trên đường đi vì không có thời gian. Nhưng mục đích của chúng tôi là Lý Sơn. Tôi tự nhủ như vậy khi không thể ghé vào đâu đó chơi. 😦

Trên cung đường tôi đi.
Trên cung đường tôi đi.

Quy Nhơn là thành phố thuộc tỉnh Bình Định, đây là một nơi sạch sẽ (thiệt ra so với sự ầm ĩ và có phần lộn xộn của Sài Gòn thì các thành phố tôi từng đi qua nơi đâu trông cũng sạch sẽ) và yên bình. Ra đón chúng tôi là cô bạn cùng lớp đại học. Cô còn nghĩ tôi mới đi xe đò đến. Nhưng cái bộ dạng như ăn mày của tôi quả thật không giống như mới ngồi đồng trên một chiếc xe có mái che và có điều hòa.

Cô dẫn chúng tôi đến một quán cafe xinh xắn. Tôi uống cafe sữa ở các tỉnh mình đi qua. Càng đi ra phía miền Trung, cafe càng đậm đặc, ít đá và thơm. Tôi gọi cafe sữa đá, và họ đem đến cho tôi một ly cafe sữa với ly cao và đá đập nhuyễn. Trong khi bạn tôi gọi cafe sữa thì họ lại dọn ra một ly thấp như ly uống trà đá trong Sài Gòn, có ít đá viên.

“Vì ở đây có cafe nam và cà phê nữ. Mai đang uống cafe của nữ.”

“Sao phân biệt đối xử vậy?”

Bạn tôi cười. Hình như tôi mới bị lừa. :))

Tôi gặp thêm hai người bạn nam nữa. Chúng tôi cùng đi ăn bánh xèo tôm nhảy.

“Có biết tại sao gọi là bánh xèo tôm nhảy không? Vì tôm tươi quá nên nó nhảy đó.”

“Vậy sao nó không nhảy nữa đi? Có nhân thịt bò nữa nè, sao không gọi là bánh xèo bò nhảy?”

Tôi nhìn mấy con tôm đỏ hửng trên bánh xèo to bằng bàn tay, vàng ươm lên, thơm phưng phức, cùng một dĩa rau xanh đến mát mắt. Bánh xèo ở đây không đổ mỏng như bánh xèo miền Tây, cũng không to và không gấp đôi lại, không có giá (thứ tôi ghét), nó trông như bánh căn khổ lớn được chiên giòn, hơi nhiều dầu mỡ, nhưng do vậy nên mới ngon (haha).

Chúng tôi rời Quy Nhơn sau khi chạy được phân nửa cây cầu lớn bắt sang biển, do không còn nhiều thời gian, và đã trễ hơn dự định một tiếng. Một tiếng đồng hồ chúng tôi chạy được khoảng 50km. Còn hơn trăm mấy cây số chúng ta sẽ đến được Quảng Ngãi. Tức là khoảng ba tiếng đồng hồ nữa.

Cây cầu dài bắt sang biển.
Cây cầu dài bắt sang biển.

Chính xác là khoảng ba tiếng đồng hồ nữa chúng ta sẽ đến được địa -phận -Quảng -Ngãi. Trời tối dần, rồi tối hẳn, sương xuống và lạnh, tôi run lập cập sau lưng anh, tai buốt đi vì lạnh. Xe tải trên đường nhá đèn pha chạy cái véo qua mặt chúng tôi, hoặc đánh cái véo ngược chiều chúng tôi. Cảnh vật trong đêm ảo diệu lắm vì chẳng thấy cái gì ngoài đèn pha của xe tải.

Đến 8 giờ 30 tối, chúng tôi về đến thành phố Quảng Ngãi. Bấy giờ là gần đến Tết, trên đường về, hoa bày bán rất nhiều, chúng tôi đi qua khu trung tâm của thành phố, nơi đây cũng nhộn nhịp rộn rã người mua người bán, người đi dạo.

Chúng tôi nghỉ ngơi tại nhà anh chị anh, và ăn món don còn nóng hổi. Don là một món ăn đặc sản ở Quãng Ngãi, con don giống con hến, nhưng nhỏ hơn, có thể chế biến như hến, ăn cùng với bánh tráng nướng (bánh tráng mè, cũng đặc sản nhé, chứ không phải bánh tráng nướng có mỡ hành, thịt, trứng đâu). “Ăn don ở đây khác với đem về thành phố ăn.” – Anh nói. “Lạnh như thế này, ăn một món nóng hổi tất nhiên là khác rồi. Haha.” – Tôi ghẹo. Tôi lau mặt, bụi đóng thành từng mảng như mặt bàn học bị bỏ xó sau ba tháng hè. Tôi nghĩ đến cảnh lỗ chân lông bị tắt nghẽn vì bụi và mụn sẽ lên sau vài ngày mà chỉ biết cười.

Còn khoảng hơn một tiếng là sang ngày sinh nhật tôi. Trời vừa sáng, chúng tôi sẽ chạy ra cảng để đến Lý Sơn đảo.

Anh chỉ vào đám trẻ ngồi bên kia công viên. Đối diện với chỗ chúng tôi đang ngồi ăn uống, tán dóc.

“Ở đây khác với Sài Gòn. Bọn trẻ mà ở ngoài đường giờ này toàn là lưu manh không đó.”

“Hồi đó anh có vậy không?”

“Có chứ.”

“À há.”

“Cuối cùng rồi mình cũng sống, có sao đâu.” – Anh trai của anh đưa lon bia lên uống cạn cho ngày sắp tàn.

“Come and sit by my side if you love me
Do not hasten to bid me adieu
But remember that Red River valley
and the cowboy that loves you so true.”

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s