Choice

Con gái thương,

Cuộc đời này vốn không công bằng với ai, kể cả mẹ, hay con, bố con, hay một người xa lạ nào đó. Nó vốn không công bằng dẫu con cố gắng sống tốt, sống tử tế và can đảm; dẫu cho con giàu, hay nghèo; dẫu cho con xấu, hay đẹp. Nó càng không công bằng hơn, khi con là một đứa con gái.

Không, mẹ không định hù dọa con. Đành rằng con vẫn thấy mẹ lúc nào cũng cười vui, đến ngày lễ Tết vẫn nhận được quà, đi đâu cũng có người đưa đón, nhờ một chút là có người dắt xe hộ. Vì phân nửa giới còn lại, vẫn tử tế mà nghĩ mẹ hay con là phái yếu.

123

Mẹ lại không nghĩ chúng ta yếu đến vậy, mà chúng ta vô cùng mạnh mẽ, vì chúng ta có quá nhiều nỗi đau, ngoài tất cả những nỗi đau mà một chàng trai bình thường phải chịu đựng.

Con thử nghĩ đến kì kinh nguyệt chỉ riêng mỗi con chịu đựng. Nó không quằn quại, ừ, nó thuộc dạng một cơn đau âm ỉ, nó làm cho con chỉ muốn mè nheo, nằm ì ra đó, giận hết cả thế giới này. Thật kì cục, mẹ cũng thấy nó thật kì cục. Chẳng biết làm thế nào mà nhân loại đã phát triển đến bây giờ mà vẫn không chữa được chứng “tới tháng” của mẹ con mình.

Rồi sẽ có ngày con lớn lên và hưởng quả ngọt của tình yêu, sẽ có ngày con giấu mẹ điều gì đó mẹ không rõ. Ừ, trong cái xã hội mẹ đang sống dẫu mẹ nghĩ mẹ đã biết hết, nhưng vẫn có thứ mẹ không rõ, đó là tâm tư con gái mẹ khi yêu. Mẹ cho con được quyền lựa chọn, mẹ hứa, vì mẹ biết, quyền được lựa chọn là quyền tự do tối cao của con người. Đi cùng với quyền đó, là trách nhiệm với bản thân mình.

Có lần xa xưa mẹ ngây ngô hỏi cậu trai mẹ yêu rằng, nếu em là em gái anh, anh có cho em đi chơi khuya không? Anh có chấp nhận em gái anh có quan hệ trước hôn nhân không? Buồn cười lắm con ạ, cậu trai ấy trả lời là không. Cậu trai ấy bảo vệ em gái mình, sẽ đập “thằng kia” nếu làm em gái cậu buồn hay làm tổn thương cô bé. Sẽ bắt “thằng kia” chịu trách nhiệm nếu làm em gái mình có em bé, vân vân và mây mây…

“Còn em thì sao?”

“Em à… em thì khác.”

Mẹ thấy ngộ lắm. Suy nghĩ của một giới khác mình. Các cậu trai trẻ thì biết khi nào mới lớn được. Con gái à, khi trong con hoài thai một sinh linh bé nhỏ, tự khắc con đã là mẹ, tự khắc con phải dính với một cá thể sống và có trách nhiệm với nó. Tự khắc con sẽ đau một nỗi đau không phải ở con, mà là ở con của con. Còn những cậu trai, cho đến khi đứa bé bi bô gọi “ba”, cũng chưa chắc cậu nhận thức được cậu đã là ba của người ta. Dẫu ba con yêu con lắm, và anh con cũng yêu con lắm, và em trai con nữa, cũng rất yêu con. Mẹ chỉ không chắc là ba của đứa trẻ của con, cũng yêu con nhiều như vậy.

Thế là con có tận hai nỗi đau.

Cậu trai mẹ yêu nhắn nhủ rằng: “Do cuộc đời không công bằng với con gái, nên em phải tìm một người con trai đối xử tốt với em.”

Mẹ lại trao cho con quyền lựa chọn, khi con vừa đến thế giới này. Con có quyền chia tay người làm con khóc, có quyền tát cậu ấy, cho cậu ấy biết tay. Con có quyền ly hôn kẻ phản bội con, không cần phải hy sinh vì “cha con thằng nào”. Con có quyền tự chủ tài chính, con được phép đi khắp nơi mà con muốn, chỉ để tâm trạng con yên ổn sau những bài học. Và con cũng có quyền yêu thương con của con (hoặc không), như mẹ yêu con. Nếu con không yêu, thì đừng để con của con đã tượng hình, đừng để nó đến thể giới này, đừng để cháu mẹ khóc. Mẹ sẽ có thêm một nỗi đau thứ ba mất.

Con phải lựa chọn thương chính con, vì con mạnh mẽ, nên có thể làm chỗ dựa cho mình, và cho cả đứa bé, mà không cần ai khác, con nhé!

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s