Đốm sáng nhỏ

Con thân yêu,

Đôi lúc mẹ cũng chẳng hiểu, con người chúng ta đang làm gì trên thế giới này. Tại sao chúng ta luôn tiếp tục sinh tồn trong một xã hội đầy bức bối. Bỏ qua cái học thuyết tiến hóa của ông nào đó đi, mẹ không quan tâm lắm. Mẹ chỉ không hiểu nổi, nếu thế giới khó khăn như vậy, sao con người vẫn tiếp tục xuất hiện, theo cấp số nhân? Bọn trẻ con bị cha mẹ bỏ rơi chen chúc nhau trong một căn phòng, chúng nghoe nguẩy tay chân. Chúng chưa biết đau khổ, nhưng rồi sẽ đau khổ, chúng chưa biết hạnh phúc, có khi cũng không biết hạnh phúc là gì. Chúng lớn lên với nhiều câu hỏi vì sao chúng được sinh ra? Có khi một nhóm trẻ ấy trở thành mối đe dọa.

Tại sao? Mẹ vẫn đang tìm câu trả lời. Chẳng hạn mẹ có sẵn sàng làm mẹ của con không, nếu con đột nhiên đến với mẹ? Liệu những người mẹ trên thế giới này có sẵn sàng đối diện với một sinh linh bé nhỏ không? Họ có sẵn sàng nuôi và dạy một đứa trẻ hay không? Mẹ nghe tiếng trẻ con khóc vì ăn một cái tát bên kia nhà. Mẹ nghe tiếng người mẹ gào khóc trong đêm vì chồng cô đi đâu mất biệt, con cái không nghe lời, vì sự hy sinh không ai đáp trả. Mẹ thấy quặn lên một nỗi sợ không tên khi nhìn ánh mắt xấc xược của cậu thiếu niên nhỏ tuổi. Cứ như mẹ nói một câu nữa cậu sẽ nhào vào đánh mẹ tơi tả.

Mẹ sơ. Dẫu cho tình yêu thương của mẹ có lấp đầy tất cả những thiếu hụt về khoảng trống của tuổi mới lớn, những thứ con mong muốn có nhưng mẹ không đáp ứng được (hoặc mẹ không nên đáp ứng tất cả). Thì ở ngoài kia, có bao giờ con cảm thấy hụt chân vì một niềm tin vỡ tan, và rồi oán trách mẹ?

Con ơi, mẹ không giỏi giang gì. Trước khi có mẹ, bà ngoại con cũng từng bối rối. Mẹ sẽ nói những gì với con khi con nhìn thấy xã hội đang thối nát dần dần, những bất công đầy rẫy, những bạo lực hoành hành, những mối rình rập hiểm nguy khiến chúng ta mất mát, thậm chí Internet vẫn có thể quật ngã con dù nó vô hình. Liệu một đứa trẻ có nên nhìn thấy điều đó không? Liệu mẹ có đang mong muốn ích kỷ gặp con để đem con đến thế giới này không? Con phải làm gì để chống chọi? Mẹ phải làm sao để con thấy hạnh phúc khi được sinh ra?

Cũng như bao người phụ nữ khác, mẹ chỉ có thể được học làm mẹ, khi có con. Mẹ hoàn toàn không có kinh nghiệm. Mẹ cũng không chắc mẹ có bao nhiêu tình thương nữa. Nhưng một thời gian sắp tới, nếu con vì một lý do nào đó, muốn đến với mẹ, mẹ sẽ vui mừng chia sẻ với con vài điều.

Thành phố mẹ sống đầy khói bụi, ồn ào, kẹt xe, nhưng mẹ có những góc nhỏ xinh xắn để lùi về khi mỏi mệt. Ông bà ngoại tuy không còn ở với nhau nữa nhưng mẹ chắc chắn vẫn rất yêu thương con. Đi hết con đường này, là đến con đường khác, ở đấy có những thứ con cần. Rời xa thành phố này, hoặc là núi, hoặc là biển, nơi nào cũng là của con. Đất nước này có nhiều điều khiến con mệt mỏi, nhưng vẫn có rất nhiều cảnh đẹp, nhiều người đáng yêu để con nhớ. Thế giới mới ngoài kia, con tự khám phá, hay mẹ đi cùng con, mẹ cũng rất vui.

Nên dẫu con không đủ đầy như “con nhà người ta”, nhưng con còn có mẹ. mẹ và con có thể làm đốm sáng nhỏ trong cuộc sống này.

Ngoài kia có những người vẫn cần đến mẹ. Cũng sẽ có những người đang mong chờ con đến, con nhé!

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s