[300/day] – Chuyện Sài Gòn ngày Tết

Chỉ có ngày Tết, Sài Gòn mình mới trở lại là Sài Gòn. Bình thường Sài Gòn náo nhiệt ồn ào là thế, khó tin ngày mồng một lại tĩnh lặng đến vậy. Những con người Sài Gòn ngủ muộn, dậy sớm rủ nhau đi chúc Tết. Đường phố thì vắng hoe hoe, hàng quán đều đóng cửa, chỉ có con đường đầy xác lá vàng cùng dòng người xao xác chạy xe qua lại.

Cách đây mười mấy năm, mỗi sáng mồng một mẹ đều vỗ mông gọi mình dậy. “Dậy đi con, mùng một mà bị ăn đòn là ăn đòn cả năm đó.” Còn mấy năm nay, mình cứ ngủ rồi dậy lúc giữa trưa, ăn uống no, có khi lại ngủ.

Có người hỏi mình Tết ở Sài Gòn chắc buồn lắm. Mình cười, không, sao mà buồn được, Tết ở bên gia đình là vui rồi, quê hương mình ở đâu thì Tết mình ở đó.

Sài Gòn ngày Tết, đường phố giống hệt những cung đường ở các tỉnh mình đi qua. Dòng xe cộ chạy đều đều, không chen chúc, ít tiếng kèn xe, ít tiếng la ó, ít khói bụi.

Không khí Tết ở Sài Gòn là vậy đó. Quanh năm ồn ào đón những đứa con từ khắp nơi đổ về, rực rỡ ngay cả về đêm để chạy theo hiện đại hóa, giờ thì trưng ra một bộ mặt im lặng, chỉ những đứa con ruột của Sài Gòn mới thấy, chỉ những người con trai con gái Sài Gòn mới hiểu và yêu.

Chẳng phải mình yêu một ai đó vì thấy những góc khuất trong lòng họ hay sao, vì thấy những điều mình vốn hiểu sai hay sao, hở Sài Gòn, Sài Gòn mùa vắng người…

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s