[300/day] – Chuyện đi ngủ

Thiệt ra ngay cả chuyện đi ngủ, mình cũng muốn không giống ai. Dù khoa học  có bảo phải ngủ đủ tám tiếng mới khỏe. Nhưng mình vẫn rất hay không ngủ hơn hai tư tiếng, và ngủ một mạch hơn mười hai tiếng.

Như tối hôm qua thức trắng đọc truyện, rồi ngủ bù đến mười hai giờ trưa. Ở một góc độ nào đó nhìn vào, điều đó là phản khoa học, phản quy tắc, phản ngoan ngoãn, phản bội giấc ngủ. Tối nay, mình vẫn thức, thức để làm cho xong việc nhây cả mấy ngày.

Tình cờ mình được nghe kể chuyện, chuyện về một người bà bảy hai tuổi, đang mắc bệnh nan y, nhưng vẫn rất lạc quan vui vẻ. Năm bà bảy mươi, bà đi làm răng giả, bà dặn bác sĩ làm đẹp đẹp nghen, vì bà có nhiều bạn là Việt Kiều lắm. Bác sĩ nha khoa đùa lại, con làm cho răng bà từ bảy mươi đến tám mươi cũng đẹp luôn. Rồi bà ngậm ngùi, bệnh vầy rồi, đâu có đến tám mươi…

Mình ít khi giao tiếp với người già, phải nói là mình hiếm khi giao tiếp với người (>”<). Ngay cả hai người bà của mình, mình cũng ít nói chuyện, nên mình không rõ tính của họ khi về già cho lắm. Chỉ nghe bạn mình nói, rằng bạn chưa gặp người già nào còn minh mẫn, vui vẻ như vậy, già người ta hay sầu đời lắm.

Mình cười, hỏi bạn có hỏi bí quyết của bà để vui vẻ lâu không. Bạn nói, coi bà vậy chứ bà cũng khó lắm, nên không dám hỏi.

Mình lại cười, hiện giờ mình còn sầu đời, không biết đến già sẽ thế nào. Cũng có khi tuổi trẻ của bà cũng âu sầu nên bà để dành đủ vui vẻ cho tuổi già rồi chăng?

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s