[Review] – Into the wood – Không còn cổ tích nữa

maxresdefault

Tôi khẳng định phim này của Disney, được chuyển thể từ nhiều truyện cổ tích của Anh em nhà Grimm, mà không dành cho con nít. Con nít coi hông nổi, tôi coi còn không hiểu mà.

Nửa phần đầu của phim dường như dành trọn cho việc giới thiệu nhân vật và lý do họ xuất hiện trong phim này. Nào là người thợ làm bánh và vợ, Cô bé lọ lem Cinderella, cậu bé Jack, cô bé quàng khăn đỏ, công chúa Rapunzel, bà phù thủy, hoàng tử Charming, hoàng tử gì đó không biết tên… cùng các nhân vật đi cùng với họ. Tất cả họ đều có những điều ước cho riêng bản thân mình. Câu chuyện xoay quanh chuyện của người thợ làm bánh và vợ, hai người mong ước có một đứa con. Một bà phù thủy xuất hiện để thực hiện điều ước của họ, với điều kiện, họ phải tìm về cho bà phù thủy bốn món đồ, một con bò trắng, một áo choàng đỏ, một bộ tóc vàng, một đôi giày vàng.

Vợ chồng bán bánh nè.
Vợ chồng bán bánh nè.

Điểm thú vị của phim này là các nhân vật rất con người, tức là có điểm tốt, và có điểm không tốt lắm. Như cô bé lọ lem thật ra hay mưu mô, thiếu kiên định; hoàng tử Charming lăng nhăng; cô bé quàng khăn đỏ ham chơi và ham ăn… nhưng mà cái xấu của họ, tuy là nghĩ không hại ai, tuy là có vẻ hợp tình nhưng thật ra lại mang lại nhiều hệ quả (tức là không có hợp lý). Khi có vấn đề xảy ra, họ không tìm cách giải quyết, mà thường là đổ lỗi cho nhau.

Cô bé quàng khăn đỏ nè.
Cô bé quàng khăn đỏ nè.

Đến nỗi bà phù thủy nói một câu: “You’re not good, you’re not bad, you’re just kind. I’m not good, I’m not kind, I’m just right.” [Mày không tốt, mày không xấu, mày chỉ tử tế. Tao không tốt, tao không tử tế, tao làm điều đúng thôi.]

Đến khoảng giữa phim, cứ tưởng là mọi chuyện đã kết thúc như bao cái kết thúc cổ tích khác, ngờ đâu Disney đã dẹp luôn cái gọi là “happily ever after”. Đến lúc này, coi tới đâu, tôi mắc cười tới đó, vì những bài học lúc này được phơi bày ra, giáng một đòn đau đớn xuống truyện cổ tích bao đời nay, chẳng có gì đẹp đẽ cả. Truyện cổ tích, vốn dĩ được kể lại từ một người nào đó, và được truyền miệng qua bao nhiêu thế hệ đến bây giờ, thể hiện ước mơ của con người về mọi chuyện trong cuộc sống. Nên nó lung linh lộng lẫy, và không thực. Into the wood phơi bày những chuyện chưa bao giờ kể, các nhân vật luôn tự đối thoại với bản thân mình, từ đó khán giả thấy mình đâu đó trong nhân vật, hoặc, đã gặp ai đó giống nhân vật.

Cô bé lọ lem phân vân để lại chiếc nào.
Cô bé lọ lem phân vân để lại chiếc nào.

Nhịp điệu của phim khá nhanh nên rất dễ bỏ qua tình tiết. Tuy là khá nhanh, nhưng tôi vẫn có cảm giác nó dài lê thê. Vì phim theo lối nhạc kịch, nhưng âm nhạc trong phim cứ đều đều, không cao trào. Không mang cảm giác rạo rực như Les Miserables, hay dễ thương như Enchanted. Và thật sự, theo cái kiểu hát hò kiểu ấy, tôi suýt ngủ gật mấy lần.

Các nhân vật trong phim khá đông vui, dường như ai cũng là nhân vật chính. Nên dù hội tụ nhiều diễn viên tên tuổi như Meryl Streep hay Johnny Deep, thì vai diễn của họ vẫn nhợt nhạt so với toàn bộ phim. Đạo diễn Rod Marshall đã quá tham lam khi kể nhiều câu chuyện cùng một lúc trong hai tiếng đồng hồ.

Bà phù thủy nè.
Bà phù thủy nè.

Đến những phút cuối cùng, Into the wood đưa ra nhiều bài học cho người lớn, chỉ những người đã lớn mới thật sự hiểu phim đang muốn nói về điều gì. Sự phức tạp trong tính cách nhân vật, sự phức tạp khi giải quyết vấn đề, những chuyện khó hiểu phim không thèm lý giải, đã đưa bộ phim này đi đến một thể loại mới.

Hết truyện cổ tích cho trẻ em rồi. Giờ là truyện thực tế cho người lớn.

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s