[Review] – “Begin Again” – “Chef” – “The Hungred Foot Journey” – Chuyện biết rồi vẫn kể

Nói tôi nghe, bạn đang trong tình trạng thê thảm nào? Thất tình ư? Xem “Begin Again” đi. Thất nghiệp? Thì xem “Begin Again”. Bị phản bội? Càng phải xem “Begin Again”. Mất phương hướng, mất niềm tin, mất hy vọng… thì cứ bật “Begin Again” xem đi. Chờ cái gì nữa chứ, có bản đẹp trên mạng rồi mà.begin_again

Phim tựa là “Begin Again” là Bắt đầu lại chứ không phải là cái tựa sến sến “Yêu cuồng si” đâu nha. Vì bạn sẽ không tìm thấy một tình yêu đúng nghĩa nào trong đấy cả. Mở đầu phim là một dọc những rạn vỡ, tuyệt vọng, kịch tính, thiếu màu hồng, thiếu lãng mạn phim Hàn như trong cuộc sống của bạn hiện giờ. Bạn sẽ gặp Greta (Keira Knightley), đang đau buồn vì bị bạn trai phản bội. Bạn sẽ gặp Dan Mulligan (Mark Ruffalo), một nhà sản xuất âm nhạc gặp bế tắc trong công việc, có nguy cơ mất việc (trong khi bản thân thì chìm vào rượu chè). Hai người gặp nhau ở một quán bar nhỏ, Dan đã bị giọng hát của Greta mê hoặc. Sau vài cuộc nói chuyện, hai người quyết định làm chuyện điên rồ là đi thu âm khắp thành phố New York.18-begin-again

Họ trò chuyện với nhau bằng âm nhạc và kể chuyện cuộc đời họ bằng âm nhạc. Nhiều bài review khác nói rằng, “Begin Again” là cuộc đời của đạo diễn John Carney, một bước ngoặc sau thành công “Once” (một phim điện ảnh nào đấy tôi chưa coi)  và những thất bại phải gặp trong đời. Nếu bạn còn nghi ngờ về mức độ hay ho của phim thì cứ search thử bài hát “Lost Star” do Keira hát. Tôi đã khóc khi nghe nhạc trong phim. Âm nhạc là một yếu tố to lớn góp phần thành công cho phim.

Hai bộ phim phía sau là về đồ ăn. Âm nhạc và đồ ăn, tôi khẳng định đó là nguồn cảm hứng bất tận sau tình yêu. Thiệt sự là, bạn không thể sống nếu thiếu ăn, không thể vui nếu thiếu nhạc và cũng không còn gì trọn vẹn nếu thiếu một tình yêu. Ba thứ ấy, cho bạn động lực tiến lên phía trước mỗi ngày.chef-movie_SC

Ở “Chef”, bạn sẽ tận hưởng những món ăn mang phong cách Mỹ, Mexican. Bạn sẽ rất may mắn được gặp đầu bếp Carl Casper (John Favreau), một kiểu mẫu giỏi giang mà cứng đầu. Ông không thỏa hiệp với ông chủ nhà hàng, nơi mà các món ăn lặp đi lặp lại không có sự sáng tạo. Carl nghỉ việc, cùng với đứa con trai và anh bạn thân mở một xe bán bánh Tacos (một loại bánh kẹp thịt của Mexico) lưu động (vừa đi phượt vừa kiếm tiền). Carl đi tìm lại bản ngã của mình, thứ mà người ta dễ dàng bỏ quên trong công cuộc theo đuổi tiền tài và danh vọng.the-hundred-foot-journey-1a

Còn với “The Hungred Foot Journey”, bạn sẽ lâng lâng giữa văn hóa Pháp và văn hóa Ấn Độ. Trông thì có vẻ hai thứ không dính dáng gì đến nhau nhưng đồ ăn, âm nhạc và tình yêu là ba thứ có thể dung hòa được tất cả. Bạn sẽ ngập trong đồ ăn của Pháp và Ấn, nghe giai điệu thanh thoát của Pháp và sôi nổi của Ấn, chứng kiến một tình yêu trong trẻo giữa hai văn hóa khác biệt. Bạn sẽ cùng Hassan (Manish Dayal), phiêu lưu từ Mumbai đi khắp Châu Âu, và… chẳng có gì là không có lý do cả, chiếc xe của gia đình cậu bỗng dở chứng trên một con đường thôn quê ở Pháp. Bố cậu quyết định dừng chân tại một căn hộ bỏ hoang, gầy dựng lại sự nghiệp nấu ăn của gia đình, trước sự chứng kiến của một nhà hàng kiểu Pháp nằm đối diện.

Với “Chef”, tôi thích hình ảnh chiếc xe lưu động chạy rong ruổi bao nhiêu thì ở “The Hungred Foot Journey”, tôi thích hình ảnh bình dị của hai nhà hàng nằm đối diện nhau, cách nhau khoảng 100 bước chân mà có cảm giác xa xôi vì khác biệt văn hóa.

Chị ơi, chị đẹp em chịu hem nổi luôn.
Chị ơi, chị đẹp em chịu hem nổi luôn.

Tôi đang tưởng tượng tất cả những chuyện ở trên đều đang xảy ra. Những nhân vật của chúng ta đang gặp những biến cố lớn lao trong cuộc đời. Bạn sẽ bắt gặp bản thân mình ở những người trẻ như Greta, con của Carl, Hassan, đối mặt với những người lớn tuổi hơn như Dan, Carl… dẫu ở lứa tuổi nào họ cũng gặp những vấn đề khiến bản thân họ day dứt, trăn trở, đau đớn, đầy cảm xúc. Và họ đã lựa chọn điều gì? Công việc ước mơ. Họ lao vào công việc như điên. Và họ yêu công việc, còn hơn bản thân họ. Manish-Dayal-Charl_3006597k

Hai phim đầu tiên tôi coi đã lâu rồi, phim cuối cùng thì mới coi đây. Cảm giác khi coi ba phim này là được nạp đạn, bừng bừng sức sống. Thấy cuộc đời quá đáng yêu. (Sao nó lại có thể đáng yêu như thế được nhỉ?). Tôi sẽ spoil về phần kết. Bạn muốn đọc hay không thì tùy.

Khác với “Chef” và “The Hungred Foot Journey” kết thúc là một sự thành công về công việc và sự đoàn viên gia đình, trọn vẹn về tình yêu. “Begin Again” thì không như vậy. Kết thúc phim là hình ảnh Greta bỏ đi, đạp xe đạp, và khóc, cô vừa cười vừa khóc. Tôi không rõ nữa. Tôi không hiểu lắm hình ảnh ấy. Tôi chỉ nghĩ là, nếu chúng ta theo đuổi mơ ước của mình, dường như mọi thứ sẽ quay về bên ta.

Hem tìm được ảnh chỉ vừa đạp xe vừa khóc.
Hem tìm được ảnh chỉ vừa đạp xe vừa khóc.

Âm nhạc và đồ ăn sẽ trở về đầu tiên. Còn tình yêu, tình yêu của Greta cuối phim như một nụ cười trút bỏ, một sự giải thoát khỏi ám ảnh, một kết thúc mở cho sự lựa chọn của riêng mỗi người.

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s