[Review] – “Chàng trai năm ấy” – Cú rơi tự do đầu năm

Nếu bạn tôi không kêu tôi xem “Chàng trai năm ấy” để lấy lại tinh thần trẻ trung của tuổi hai mươi thì chắc phim ấy cũng đi vào kí ức nhơ nhớ nào đó của tôi.hinh_anh_chang_trai_nam_ay__74

Tôi đã bỏ qua phim “Thần tượng” của đạo diễn Quang Huy, đôi lúc cũng nghe lại mấy bài hát trong “Thần tượng”, hình ảnh cũng đẹp, nhạc cũng hay. Tôi cũng chẳng nhớ lúc đó bận rộn hay vì lý do gì mà tôi chẳng để ý đến phim đó. Vì thật ra, Quang Huy là một cái tên tôi yêu thích, khi anh ở trong một cương vị khác: một nhà sản xuất, một nhạc sĩ… Tôi đã nghe tên tuổi anh từ những ngày còn bé, qua ca sĩ Ưng Hoàng Phúc, nhóm HAT, chương trình Thế giới VPOP. Có thể nói, anh là một người tài năng đã đánh chiếm trọn thị trường âm nhạc Việt Nam cho giới trẻ lúc bấy giờ. Không nói tới phim đầu tay “Thần tượng”, “Chàng trai năm ấy” là phim thứ hai của anh – một bộ phim đầy sóng gió vào cuối năm 2014.

“Chàng trai năm ấy” là một phim được chuyển thể từ cuốn tiểu thuyết “Bắt đầu từ một kết thúc” của tác giả Lý Minh Tùng. Đạo diễn Quang Huy đã tuyên bố phim này được lấy cảm hứng từ Wanbi Tuấn Anh, là một nhân vật có thật. Trong phim nhân vật nam chính tên Đình Phong, là một ca sĩ trẻ, yêu nghề, yêu đời, yêu mẹ và bạn bè xung quanh. Một căn bệnh hiểm nghèo đến với anh khi anh đang trong những ngày đỉnh cao của tuổi trẻ. Trong những năm tháng cuối cùng ấy, anh vừa chiến đấu với căn bệnh, vừa làm mọi cách để mọi người xung quanh anh được vui vẻ. Anh bảo “Tuổi trẻ của tôi là tuổi trẻ để dành”. 081b7acc-1a96-4a16-96df-65b5627605bb

Có người nói với tôi rằng, điện ảnh là một dạng nghệ thuật, ở đó người ta kể chuyện bằng cách khác. Không thể so đo độ chính xác của điện ảnh với một cuốn sách, hay mức xác thực của câu chuyện thông qua những chuyện ngoài đời. Khi bạn nghe, đọc, thấy, một câu chuyện từ đâu đó, tức là người ta đã thêm vào đấy một phần cuộc đời họ, để tăng tính thú vị trong việc kể chuyện. Trong “Chàng trai năm ấy” cũng vậy, các nhân vật cứ như được cường điệu hóa thêm một chút. Những đoạn giới thiệu nhân vật trong mấy phút đầu cứ như được chấp nối từ những ký ức của Đình Phong. Với Phong, anh Lâm cố chấp như vậy đó, thằng bạn chí cốt Hà tếu lâm vậy đó, chị Băng hay sợ già đó, Sky đáng yêu thế đó. Tất cả những người ấy, tạo nên cuộc đời của anh. Anh sống và chiến đấu và vui vẻ cũng vì họ.

Đối với tôi, đây là một bộ phim được chăm chút và trân trọng. Từng phân cảnh, từng câu thoại, tên của nhân vật, các địa điểm trong phim đều được chọn lựa với một thái độ nghiêm túc. Tuy nhiên, một số đoạn chuyển cảnh trong phim bị ngắt đột ngột, bị rời rạc, cảm xúc đang có trong phân cảnh đầu, đột ngột bị hẫng mất trong phân cảnh sau. Không rõ ý đồ đạo diễn muốn kéo lại cảm xúc cho khán giả hay sao, có thể đạo diễn không muốn phim trở thành một thứ gì đó quá ướt át và buồn thảm. Thế nên, mọi hình ảnh trong phim đều mang một vẻ tươi sáng, rạng rỡ, dẫu cho nó là một cảnh buồn. Ngay cả âm nhạc, tôi vẫn chưa thấy âm nhạc được đẩy đến đúng mức cao trào để tạo nên một xúc cảm đúng trong phim.vlcsnap-2014-09-07-15h58m25s78-48c4f

Tôi thấy mừng cho dàn diễn viên trong phim. Bỏ qua vấn đề tình cảm của họ dành cho nhân vật Đình Phong, ở họ, tôi thấy một thái độ diễn xuất đẹp. Phạm Quỳnh Anh hiện rõ là một cô nàng đỏng đảnh, dẹo chảy nước trong Phạm Quỳnh Băng, Ngô Kiến Huy thể hiện một sự ngô ngố đáng yêu trong vai Ngô Kiến Hà, Hứa Vĩ Văn đầm đầm, mặt nghiêm trọng trong vai anh Lâm quản lý, Hari Won đáng yêu nhưng hơi nhạt so với các nhân vật còn lại. Sơn Tùng MTP, tôi chúc mừng em, đóng một vai nhiều phức cảm tâm lý như vậy không phải là chuyện dễ, tôi theo dõi em từ đầu phim, để ý lúc em cười, lúc em khóc, lúc em ngơ ngẩn nhìn quản lý khi biết mình bị bệnh, lúc em đùa với đồng bọn “không phải dạng vừa đâu…”, lúc em nói lời chia tay cuối phim, nhìn thấy em run lên khi nói những lời ấy, tôi thật sự khâm phục.

Đây là bộ phim đáp ứng được 80% yêu cầu của tôi trong một bộ phim. Phim thể loại trẻ trung, tâm lý nhẹ, tình cảm hài, quảng cáo nhẹ. Phim không thuộc dạng xuất sắc, nhưng được làm tử tế. Tôi chỉ phạm một sai lầm khi xem phim ngày vào khoảng giữa ngày, ngày đầu năm. Kết thúc phim không kéo nỗi sự vui vẻ của tôi trước khi vào rạp, nó trở thành một cú rơi tự do của cảm xúc. Nó gợi lại trong tôi rất nhiều chuyện tôi không muốn nhớ tới, những ký ức vui lẫn buồn. Ý định bộ phim là để truyền cảm hứng cuộc sống nhưng hình như, nó không tác động đến tôi, cũng như hai người bạn đồng hành với tôi.

Rốt cuộc, lúc xem phim miệng thì cười còn lòng thì buồn bỏ mịa. Xem phim xong ba đứa kéo đi ăn gà rán mà vẫn thấy lòng trống hươ trống hoác trời ơi…

Nhắn nhủ cho mình

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s